TRUYỆN AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU TRỌNG THỦY LOP 10

     

Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy là một trong cách giải thích nguyên nhân câu hỏi mất nước Âu Lạc. Đồng thời, dân chúng ta muốn nêu lên bài học lịch sử về ý thức cảnh giác với quân thù và cách xử lí đúng chuẩn mối dục tình giữa riêng và chung, giữa nhà với nước, giữa cá nhân và cùng đồng.

Bạn đang xem: Truyện an dương vương và mị châu trọng thủy lop 10


thaihungtea.vn sẽ cung ứng nội dung Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy, hy vọng có thể giúp ích cho chúng ta học sinh lớp 10 khi tìm hiểu về vật phẩm này.


I. Trình làng về thể loại

- Truyện An Dương Vương cùng Mị Châu - Trọng Thủy thuộc thể một số loại truyền thuyết.

- truyền thuyết thần thoại là các loại truyện dân gian, nhắc về những sự kiện, nhân vật lịch sử vẻ vang hoặc tương quan đến kế hoạch sử. Qua đó, thần thoại thể hiện nhấn thức, cảm xúc của người sáng tác dân gian so với các nhân vật, sự kiện lịch sử. Đặc điểm của thần thoại được diễn tả qua giải pháp xây dựng nhân vật, cốt truyện, sử dụng yếu tố kì ảo, lời kể.

I. Đôi đường nét về tác phẩm

1. Xuất xứ

Văn bạn dạng trong SGK được trích từ bỏ Truyện Rùa rubi trong Lĩnh phái mạnh chích quái - một bộ sưu tầm truyện dân gian ra đời vào cuối nạm kỉ XV.


2. Bắt tắt

Sau khi An Dương vương xây chấm dứt thành Cổ Loa thì được thần Kim Quy cho một chiếc móng để gia công nỏ thần. Lúc này Triệu Đà làm cho chúa đất Nam Hải, mấy lần mang quân sang chiếm đất Âu Lạc, nhưng bởi vì An Dương Vương gồm nỏ thần đề xuất đành rút quân về đợi thời cơ ham mê hợp. Triệu Đà nhân thời cơ đưa đàn ông mình là Trọng Thủy sang cầu thân với Mị Châu - con gái An Dương Vương. Một thời hạn qua đi, khi đã có được lòng tin yêu của vợ, Trọng Thủy thăm dò chuyện về dòng nỏ thần. Biết được túng bấn mật, mượn cớ trở lại thăm cha, Trọng Thủy đánh tráo nỏ thần mang lại đưa mang đến Triệu Đà. Tất cả nỏ thần vào tay, Triệu Đà tiến tiến công Âu Lạc một lần nữa. An Dương vương vãi thấy giặc đến thật tâm nhưng vẫn công ty quan vày nghĩ rằng đã tất cả nỏ thần. Nỏ thần ko phát huy tác dụng, thua kém trận, An Dương vương vãi cưỡi ngựa đem theo Mị Châu trở về phía biển. Nhưng đi mang đến đâu thì thấy quân giặc theo đến đấy. Thần Kim Quy tồn tại nói rằng quân địch ở ngay bên cạnh. An Dương vương bèn rút tìm ra chém chết Mị Châu rồi nhảy xuống biển khơi tự vẫn. Trọng Thủy nghe tin bởi quá ăn năn hận cơ mà nhảy xuống giếng từ bỏ vẫn. Ngày nay, giếng ấy được hotline là giếng Trọng Thủy. Tục để lại Mị Châu lúc chết, huyết chảy xuống biển, trai ăn được mới gồm ngọc châu. Đem ngọc về cho nước xả giếng thì thấy sáng lạ lùng.


3. Cha cục

bao gồm 3 phần:

Phần 1. Từ đầu đến “ không đủ can đảm đối chiến, bèn xin hòa ”: An Dương vương được thần trợ giúp xây thành, chế nỏ.Phần 2. Tiếp sau đến “ Dẫn vua xuống biển lớn ”: thảm kịch nước mần bên tan.Phần 3. Còn lại: Tương truyền về Mị Châu và Trọng Thủy.

Truyện An Dương Vương với Mị Châu - Trọng Thủy

Nghe đọc tác phẩm:

Vua An Dương vương vãi nước Âu Lạc, họ Thục thương hiệu Phán <…> xây thành ở đất Việt thường hễ đắp cho tới đâu lại lở cho tới đấy. Vua bèn lập đàn trai giới, cầu hòn đảo bách thần. Ngày mồng bảy tháng cha bỗng thấy một các cụ ông cụ bà từ phương đông tới trước cửa thành mà than rằng: “Xây dựng thành này biết bao giờ cho kết thúc được!”. Vua mừng húm đón vào vào điện, thi lễ, hỏi rằng: “Ta đắp thành này đã những lần băng lở, tốn nhiều công sức của con người mà ko thành, thế là cớ làm cho sao?”. Người lớn tuổi đáp: “Sẽ gồm sứ Thanh Giang tới thuộc nhà vua xuất bản thành new thành công”. Nói rồi từ biệt ra về.

Xem thêm: Những Câu Nói Lạnh Lùng Trong Tình Yêu, Đọc Là Muốn Buông, Stt Lạnh Lùng Vô Cảm Hay, Ngắn Gọn

Hôm sau, vua ra cửa đông hóng đợi, đột nhiên thấy nhỏ Rùa quà từ phương đông lại, nổi xung quanh nước, nói sõi giờ đồng hồ người, từ bỏ xưng là sứ Thanh Giang, nối tiếp việc trời đất, âm dương, quỷ thần. Vua mừng thầm nói: “Điều kia chính các cụ ông cụ bà đã báo cho ta biết trước”. Bèn sử dụng xe bởi vàng rước vào trong thành <…>.

Thành xây nửa tháng thì xong. Thành rộng rộng ngàn trượng, xoắn như hình trôn ốc, cho nên gọi là Loa Thành, có cách gọi khác là Quỷ Long Thành, tín đồ thời Đường gọi là Côn Lôn Thành, mang lẽ rằng nó cao lắm.

Rùa rubi ở lại ba năm rồi từ giã ra về. Vua lạy tạ nói: “Nhờ ơn của thần, thành đã xây được. Nay nếu gồm giặc không tính thì đem gì nhưng chống?”. Rùa đá quý đáp: “Vận nước suy thịnh, buôn bản tắc an nguy đều vày mệnh trời, con người rất có thể tu đức mà kéo dài thời vận. Rảnh rỗi vua ước mong mỏi ta gồm tiếc chi”. Bèn dỡ vuốt đưa cho nhà vua cơ mà nói: “Đem vật dụng này làm cho lẫy nỏ, nhắm quân giặc mà bắn thì sẽ không lo ngại gì nữa”. Xong lời, trở về biển khơi Đông.


Vua sai Cao Lỗ làm nỏ, đem vuốt rùa làm lẫy. Gọi là nỏ “Linh quang đãng Kim Quy thần cơ”. Sau đây Triệu vương là Đà cử binh xâm lăng phương Nam, cùng vua giao chiến. Vua mang nỏ thần ra bắn, quân Đà chiến bại lớn, chạy về Trâu đánh đắp luỹ không dám đối chiến, bèn xin hoà <…>.

Không bao lâu, Đà ước hôn. Vua vô tình gả đàn bà là Mị Châu cho nam nhi Đà là Trọng Thuỷ. Trọng Thuỷ dỗ Mị Châu mang lại xem trộm nỏ thần rồi ngầm làm một cái lẫy nỏ khác vắt vuốt Rùa Vàng, nói dối là về phương Bắc thăm cha. Nói rằng: “Tình vợ ông xã không thể lãng quên, nghĩa mẹ phụ vương không thể ngừng bỏ. Ta ni trở trở lại thăm cha, ví như như đến lúc nhì nước thất hoà, bắc nam cách biệt, ta lại kiếm tìm nàng, đem gì làm cho dấu?”. Đáp: “Thiếp phận chị em nhi, nếu gặp gỡ cảnh chia lìa thì đau buồn khôn xiết. Thiếp có áo gấm lông ngỗng thường mặc trên mình, đi cho đâu sẽ rứt lông cơ mà rắc sinh hoạt ngã tía đường để làm dấu, vậy nên sẽ rất có thể cứu được nhau”.

Trọng Thuỷ với lẫy thần về nước. Đà được lẫy cả mừng, bèn cử binh sang trọng đánh. Vua cậy có nỏ thần, vẫn bình thản đánh cờ, cười mà nói rằng: “Đà không hại nỏ thần sao?”. Quân Đà tiến sát, vua cầm lấy nỏ, thấy lẫy thần đã mất bèn vứt chạy. Vua để Mị Châu ngồi đằng sau ngựa rồi cùng mọi người trong nhà chạy về phương Nam.

Trọng Thuỷ dấn dấu lông ngỗng nhưng mà đuổi. Vua chạy cho tới bờ biển, con đường cùng, không có thuyền qua bèn kêu rằng: “Trời hại ta, sứ Thanh Giang nơi đâu mau mau lại cứu”. Rùa quà hiện lên mặt nước, thét lớn: “Kẻ làm sao ngồi sau ngựa chính là giặc đó!”. Vua bèn tuốt tìm chém Mị Châu, Mị Châu khấn rằng: “Thiếp là phận gái, nếu bao gồm lòng làm phản nghịch mưu sợ hãi cha, chết đi sẽ trở thành cát bụi. Ví như một lòng trung hiếu nhưng mà bị fan lừa dối thì bị tiêu diệt đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa không bẩn mối nhục thù”. Mị Châu bị tiêu diệt ở bờ biển, tiết chảy xuống nước, trai sò ăn phải đều trở thành hạt châu. Vua rứa sừng kia bảy tấc, Rùa tiến thưởng rẽ nước dẫn vua trở xuống biển.

Xem thêm: 7 Giờ Tối Là Giờ Gì - 9 Giờ Sáng Là Giờ Gì

Đời truyền nơi sẽ là đất Dạ Sơn, làng Cao Xá, phủ Diễn Châu. Quân Đà kéo cho tới đấy không thấy bóng dấu gì, chỉ còn lại xác Mị Châu. Trọng Thuỷ mang xác Mị Châu về táng sống Loa Thành, xác trở thành ngọc thạch. Mị Châu đã chết, Trọng Thuỷ thương nhớ tiếc khôn cùng, lúc đi vệ sinh tưởng như thấy bóng hình Mị Châu, bèn lao đầu xuống giếng nhưng chết. Tín đồ đời sau tìm được ngọc ở biển cả Đông, lấy nước giếng này nhưng rửa thì thấy trong trắng thêm, nhân kị tên Mị Châu cho nên được gọi ngọc minh châu là đại cữu với tiểu cữu.