Soạn bài truyện an dương vương và mị châu

     

Giải bài xích tập bài xích Truyện An Dương Vương với Mị Châu Trọng Thủy trang 39 SGK Ngữ văn 10. Câu 4. Trọng Thủy gây ra sự sụp đổ cơ vật dụng Âu Lạc và tử vong cho Mị Châu. Vậy anh (chị) hiểu như thế nào về hình ảnh "ngọc trai - giếng nước"?


Lời giải bỏ ra tiết

I. KIẾN THỨC CƠ BẢN

1.

Bạn đang xem: Soạn bài truyện an dương vương và mị châu

 Tóm tắt: 

sau khi giúp An Dương vương vãi xây dựng kết thúc Loa Thành, trước khi ra về, thần Kim Quy còn tặng kèm cho dòng vuốt để làm lẫy nỏ thần. Nhờ gồm nỏ thần, An Dương Vương vượt qua quân Triệu Đà khi bọn chúng sang xâm lược. Triệu Đà mong hôn Mị Châu đến Trọng Thuỷ, vua vô tình đồng ý. Trọng Thuỷ dỗ Mị Châu mang lại xem trộm nỏ thần rồi ngầm đổi mất lẫy thần mang về phương Bắc. Sau đó, Triệu Đà phạt binh tiến công Âu Lạc. Không thể nỏ thần, An Dương Vương thảm bại trận, cùng Mị Châu chạy về phương Nam. Thần Kim Quy hiện hữu kết tội Mị Châu, vua chém chết con rồi đi xuống biển. Mị Châu chết, huyết chảy xuống biển lớn thành ngọc trai. Trọng Thuỷ với xác vợ về chôn ngơi nghỉ Loa Thành, xác liền trở thành ngọc thạch. Bởi quá nhớ tiếc thương Mị Châu, Trọng Thuỷ lao đầu xuống giếng nhưng mà chết. Người đời sau dò được ngọc trai, rửa bởi nước giếng ấy thì ngọc trong trắng thêm.

2. Truyền thuyết là sự phối kết hợp n thân yếu tố lịch sử dân tộc và nhân tố tưởng tượng hoang đường. Nó bội nghịch ánh quan điểm đánh giá, thể hiện thái độ và cảm tình của quần chúng về các sự kiện lịch sử hào hùng và các nhân vật lịch sử.

3. 

a. Vị trí

Trích “Rùa vàng” trong công trình “Lĩnh nam chích quái” - Những mẩu truyện ma quái ở phương Nam.

b. Ba cục

thần thoại chia làm ba đoạn:

- Đoạn 1: từ trên đầu đến “bèn xin hoà”: An Dương vương vãi xây thành chế nỏ bảo đảm an toàn vững chắc chắn đất nước.

- Đoạn 2: Tiếp đó mang lại “Dẫn vua xuống biển” cảnh mất đất nước tan.

- Đoạn 3: Còn lại: Mượn hình ảnh ngọc trai nước giếng để diễn đạt thái độ của tác giả dân gian đối với Mị Châu.

c. Chủ đề

diễn đạt quá trình xây thành, chế nỏ đảm bảo đất nước của An Dương vương vãi và thảm kịch nhà tan nước mất. Đồng thời miêu tả thái độ của tác giả dân gian đối với từng nhân vật.

Truyện An Dương Vương cùng Mị Châu – Trọng Thủy là mẩu truyện về thảm kịch mất nước của phụ vương con An Dương vương và thảm kịch tình yêu của Mị Châu – Trọng Thủy. Từ mẩu truyện ấy, quần chúng. # ta ao ước rút ra với truyền lại cho nhỏ cháu những thế hệ sau bài học lịch sử dân tộc về ý thức tôn vinh cảnh giác với thủ đoạn xâm lược của kẻ thù.

II. SOẠN BÀI

1. Dựa theo tình tiết và hãy tìm những chi tiết liên quan mang lại nhân vật dụng An Dương Vương. Trên cơ sở các chi tiết cả nhà hãy phân tích:

a. Vì đâu cơ mà An Dương vương vãi được thần linh góp đỡ? nói về sự trợ giúp thần kì đó, dân gian mong thể hiện nay cách đánh giá như cố gắng nào về đơn vị vua.

b. Sự mất cảnh giác ở trong phòng vua được biểu hiện thế nào?

c. Sáng tạo cụ thể Rùa Vàng, Mị Châu, ... Nhân dân muốn bộc lộ thái độ, tình cảm gì so với nhân vật lịch sử An Dương vương vãi và việc mất nước Âu Lạc?

Trả lời:

Các chi tiết liên quan cho nhân đồ vật An Dương Vương:

+ An Dương vương vãi xây thành tuy thế thất bại.

+ An Dương vương được Rùa rubi giúp xây thành với chế nỏ thần.

+ Vua đánh chiến hạ Triệu Đà lần lắp thêm nhất.

+ Vua chủ quan khi Triệu Đà mang quân đánh.

+ Vua chiến bại và chém bị tiêu diệt Mị Châu.

a) An Dương vương được thần linh giúp sức bởi nhà vua đã gồm ý thức tôn vinh cảnh giác, mau chóng lo câu hỏi xây thành đắp lũy và sẵn sàng vũ khí để chống ngoại xâm. Tưởng tượng ra sự giúp sức thần kì này, quần chúng ta vẫn tỏ lòng mệnh danh công lao ở trong nhà vua với tự hào về việc xây thành, chế nỏ tương tự như những chiến công trong sự nghiệp đánh giặc duy trì nước của dân tộc ta.

b) Sự lose của An Dương Vương bước đầu từ nơi nhà vua gật đầu lời cầu hòa và thêm nữa còn đến Trọng Thủy về sinh sống rể. Trong vấn đề này, An Dương Vương đang tỏ ra mơ hồ về bản chất ngoan rứa của kẻ thù, tỏ ra mất cảnh giác. Không chỉ có thế việc mất nước còn do nhà vua khinh suất ỷ vào tất cả vũ khí lợi sợ hãi nên đang không đề phòng khi quân giặc tiến công.

c) cụ thể Rùa Vàng, Mị Châu và việc vua chém đầu con gái theo lời kết án của Rùa tiến thưởng được sáng chế ra để dân chúng ta giữ hộ gắm lòng kính trọng so với vị vua anh hùng dũng cảm – bé người sẵn sàng hi sinh những tình cảm riêng bốn để giữ lại tròn khí tiết và danh dự trước đất nước non sông. Nó cũng phê phán thái độ mất cảnh giác của Mị Châu, đồng thời cũng chính là lời phân tích và lý giải “nhẹ nhàng” nhằm xoa dịu nỗi đau mất nước.

Xem thêm: Xem Ngày Tốt Tháng 3 Năm 2016, Lịch Vạn Niên Tháng 03 Năm 2016 Dương Lịch

2. Về việc Mị Châu lén đưa cho Trọng Thủy coi nỏ thần, có hai cách review như sau:

- Mị Châu có tác dụng vậy chỉ là thuận theo tình cảm vợ ck mà quăng quật quên nhiệm vụ với khu đất nước.

- Mị Châu làm theo ý ck là lẽ tự nhiên, thích hợp lí

Ý con kiến riêng của anh (chị) ráng nào?

Trả lời:

Những chi tiết liên quan mang lại vai trò của Mị Châu trong bi kịch mất nước của fan Âu Lạc:

- Mị Châu ngây ngô mang đến Trọng Thủy xem trộm nỏ thần.

- trên tuyến đường rút chạy, nữ còn rắc lông ngỗng mang lại Trọng Thủy với quân quân nhân đuổi theo.

Sự mất cảnh giác của Mị Châu là tại vị trí đã cả tin lấy trao vào tay giặc bí quyết chống giặc giữ nước của quốc gia. Hơn thế nữa nữa lúc hai thân phụ con thất bại, con gái lại vày bị cảm tình lu mờ mà dẫn đường cho giặc khiến cho hai cha con bị lâm vào cảnh con mặt đường cùng tận.

thực tế ý kiến cho rằng “Mị Châu làm cho vậy là chỉ tuân theo cảm xúc vợ ông chồng mà bỏ quên nghĩa vụ đối với Tổ quốc” với “việc Mị Châu tuyệt vời nghe và làm theo ý ck là đương nhiên” là ko thuyết phục dù bọn họ biết Mị Châu là một trong người vợ thời phong kiến. Lúc dựng truyện, tác giả dân gian cũng chỉ muốn nhấn mạnh vấn đề sự cả tin với ngây thơ của Mị Châu, vì vậy mới có bài học giữ nước cay đắng, xót xa dẫu vậy thấm thía truyền cho tận hôm nay.

Phần kết truyện liên quan đến cái chết của Mị Châu bộc lộ hai ánh nhìn tưởng như trái ngược cơ mà lại rất thống duy nhất của người sáng tác dân gian. Mị Châu bị trừng phạt là một dứt khoát, cụ thể của lịch sử. Nó phát xuất từ truyền thống cuội nguồn yêu nước cùng lòng khẩn thiết với độc lập tự bởi của người việt nam ta. Nhưng Mị Châu lại được “hồi sinh” (hóa thân vào ngọc với đá) bởi dân tộc bản địa ta bao giờ cũng bao dung. Xong ấy miêu tả niềm cảm thông với sự trong trắng thơ ngây của thiếu phụ công chúa.

mẩu chuyện của Mị Châu quả đúng là lời khuyên nhủ của tác giả dân gian so với thế hệ trẻ muôn thuở trong việc giải quyết mối quan hệ nam nữ giữa tình đơn vị với nghĩa nước, giữa chiếc riêng với mẫu chung.

3. Mị Châu bị Rùa kim cương kết tội là giặc, lại bị vua cha chém đầu, cơ mà sau đó, máu bạn nữ hóa thành ngọc trai, xác cô bé hóa thành ngọc thạch. Hư cấu như vậy, fan xưa mong muốn bày tỏ thể hiện thái độ và cảm xúc thế nào so với nhân đồ vật Mị Châu và ao ước gửi gắm gì đến ráng hệ trẻ muôn thuở sau.

Trả lời:

Đây là chỉ là 1 chút an ủi cho Mị Châu. Cụ thể ngọc trai diễn tả sự yêu đương cảm, dân chúng muôn giải bớt nỗi oan tình đến Mị Châu. Thiếu nữ ngây thơ, vào trắng, vô tình nhưng mà đắc tội với quốc gia chứ nàng không hẳn là người chủ sở hữu ý sợ hãi vua cha. Nữ giới thực sự bị “người lừa dối”.

- Qua phía trên ông thân phụ ta mong mỏi nhắn nhủ tới núm hệ trẻ mai sau trong quan lại hệ cảm xúc phải luôn luôn đặt quan hệ riêng phổ biến cho đúng mực. Đừng nặng trĩu về tình riêng mà quên chiếc chung, phải ghi nhận hi sinh cảm xúc riêng để giữ đến trọn vẹn nhiệm vụ và nhiệm vụ của mình. Đó là 1 trong những bài học tập cảnh giác sâu sắc.

4. Trọng Thủy gây nên sự sụp đổ cơ trang bị Âu Lạc và cái chết cho Mị Châu. Vậy anh (chị) hiểu như thế nào về hình ảnh "ngọc trai - giếng nước"?

Trả lời: 

- nói theo cách khác Trọng Thủy là hung thủ trực tiếp khiến ra thảm kịch của nước Âu Lạc và chết choc của hai phụ thân con Mị Châu. Vừa là con, vừa là bề tôi, Trọng Thủy vẫn tuân thủ tuyệt vời nhất theo trách nhiệm của Triệu Đà. Chú ý ở kỹ lưỡng này, Trọng Thủy chính xác là một quân thù của dân tộc.

- Hình ảnh “ngọc trai – giếng nước” là một hình ảnh đẹp lại vừa giàu ý nghĩa. Nó là một sự dứt hoàn mĩ cho một mối tình. Cụ thể “ngọc trai” đã xác thực được tấm lòng trong trắng của Mị Châu. Cụ thể “giếng nước” gồm hồn Trọng Thủy lại là chi tiết được dựng lên để hóa giải nỗi ăn năn hận hết sức và lỗi lầm của nhân đồ này. Hình hình ảnh “ngọc trai – giếng nước” với bài toán ngọc trai kia mang đi rửa trong nước giếng đó lại càng sáng trông đẹp hẳn còn nói lên rằng Trọng Thủy đã tìm được lời giải tỏa trong tình cảm của Mị Châu ở nhân loại bên kia. Nhìn ở tinh vi này Trọng Thuỷ lại là 1 trong kẻ si thực tâm đáng thương.

5. Từ gần như điều đang phân tích, anh (chị) hãy cho biết đâu là "cốt lõi định kỳ sử" của truyện với cốt lõi lịch sử dân tộc đó được dân gian kì diệu hóa như thế nào?

Trả lời:

- “Cốt lõi lịch sử” của truyện là bài toán An Dương vương xây thành Cổ Loa với sự thực về việc thất bại của Âu Lạc trước sự xâm lược của Triệu Đà.

- then chốt ấy đã làm được dân gian tạo nên sinh hễ bằng việc thêm vào nhiều sự việc chi tiết thần kì như chuyện xây thành, chế nỏ; chuyện về tử vong của An Dương Vương và của Mị Châu; chi tiết về “ Ngọc trai – giếng nước”…. Chính câu hỏi thêm vào truyện các chi tiết thần kì này đã hỗ trợ cho câu chuyện thêm cuốn hút và sinh động. Nó cũng thể hiện một cái nhìn bao dong của quần chúng. # ta với các nhân vật lịch sử và với tất cả những gì vẫn xảy ra.

III. LUYỆN TẬP

1. Có hai cách đánh giá như sau:

a. Trọng Thủy chỉ là một kẻ loại gián điệp, trong cả việc yêu Mị Châu cũng chỉ với giả dối.

b. Giữa Trọng Thủy cùng Mị Châu tất cả tình yêu thông thường thủy và hình hình ảnh "ngọc trai - giếng nước" đã mệnh danh mối tình đó.

Trả lời:

Thực ra cách đánh giá trong “Trọng Thuỷ chỉ là kẻ gián điệp, ngay cả việc yêu Mị Châu cũng chỉ là "giả dối” giỏi “Giữa Mị Châu và Trọng Thuỷ tất cả tình yêu chung thuỷ với hình ảnh “ngọc trai – giếng nước” đã ca tụng mối tình đó” rất nhiều phiến diện cùng hời hợt. Đó là số đông cách review theo hướng quá hoàn hảo và tuyệt vời nhất hóa một khía cạnh của vấn đề.

Có thể nêu ý kiến: câu hỏi Trọng Thủy đem cắp lẫy nỏ thần cùng là người trực tiếp khiến ra thảm kịch mất nước của Âu Lạc và cái chết của hai thân phụ con An Dương Vương là một điều đáng trách. Tuy nhiên, tình yêu cơ mà Trọng Thủy giành cho Mị Châu cũng là sống động và sâu nặng. Chính vì vậy đối với nhân đồ vật này, chúng ta thấy vừa đáng tiếc lại vừa xứng đáng giận.

2. An Dương Vương vẫn tự tay giết chết thiếu nữ duy nhất của mình nhưng lại được dân gian dựng đền và am bái hai thân phụ con ngay cạnh nhau. Biện pháp xử lí do đó nói lên truyền thống lâu đời đạo lí gì của nhân dân ta?

Trả lời:

An Dương Vương vẫn tự tay chém đầu cô gái duy nhất của chính bản thân mình nhưng lại xây đền và am thờ chúng ta cạnh nhau. Bí quyết xử lí này trả toàn tương xứng với đạo lí truyền thống của dân tộc ta. Nó diễn đạt lòng bao dung của dân tộc đối với những đứa con lầm lỗi tuy vậy đã biết cúi đầu ân hận hận và chịu tội. Trước khu đất nước, nhân dân, phương pháp hành xử ở trong phòng vua là đầy trách nhiệm. Tuy vậy về tình nhà, An Dương Vương chắc hẳn rằng cũng hết sức đau đớn. Việc để cho hai phụ vương con sum họp bên nhau (khi chết) là cái phối kết hợp tình hợp lý và phải chăng và nhân hậu của quần chúng ta.

Xem thêm: 500 Bài Toán Lớp 6: Các Bài Toán Nâng Cao Thường Gặp, 13 Chuyên Đề Nâng Cao Môn Toán Lớp 6

3. Tìm một trong những bài thơ viết về Mị Châu - Trọng Thủy và nêu ra sức sống bền lâu của Truyện An Dương Vương cùng Mị Châu - Trọng Thủy?

Trả lời:

Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy, cho đến tận ngày này vẫn chiếm được tình cảm của bạn đọc. Người ta hiểu truyện nhằm hiểu về định kỳ sử, để rút ra những bài xích học bổ ích cho mình cùng cho nhỏ cháu đời sau. Nhưng không chỉ có thế, đọc truyền thuyết này, tín đồ ta còn ý muốn hiểu thâm thúy hơn bi kịch của một ái tình rất đẹp nhất trong kế hoạch sử.

Sức sống của truyền thống cuội nguồn An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy còn khơi nguồn mang lại những xúc cảm thi ca. Những tác mang như Tố Hữu, trần Đăng Khoa… phần đa đã bao gồm sáng tác lấy cảm giác từ cửa nhà này. Lấy ví dụ như trong bài bác thơ “Tâm sự” rút vào tập thơ “Ra trận” của nhà thơ Tố Hữu, bao gồm đoạn viết: