Những Câu Nói Hay Trong Buồn Làm Sao Buông

     

Tôi như trẻ nhỏ ngồi mặt hiên nhà chờ nghe nắm kỉ tàn phai...Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa mà sao vẫn cứ lạc loài...




Bạn đang xem: Những câu nói hay trong buồn làm sao buông

Trích một vài lời nói mình thik vào “Buồn làm sao buông” của #AnhKhang:

*

Hoa nở để nhưng mà tàn. Người gặp để rẽ ngang. Tình cảm đâu phải cứ muốn giữ là sẽ sở hữu mãi được một bàn tay trước những ly tan của năm tháng, nhất là khi chính bàn tay bản thân còn chưa biết giải pháp cầm-níu-nắm-buông mang đến đúng lúc với đúng người…

Người ta thương nhớ cũng nhiều nhưng yêu thương thì được bao nhiêu
. Tình thương chỉ đến một lần vì chưng một người thương duy nhất
. Một người yêu thương hết thơ ngây
. Một người nhớ suốt đêm ngày
. Một người ko thể buông tay dù rằng người đành xa mãi …

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn luôn biết đâu là giới hạn. Là hết tôi, hết người, là hết lạ, hết quen, là hết thân thương, là hết phổ biến đường.

Xem thêm: Top 16 Các Loại Rượu Ngâm Tốt Cho Sức Khỏe Đã Được Kiểm Nghiệm


Xem thêm: Cách Copy Sheet Trong Google Sheet S, Please Wait


Là hết, vậy thôi.


Nhưng người ta chỉ có thể buông khi trong tay đã nắm sẵn một điều gì. Còn với những “người lạ thân thương” như tôi và người, biết phải buông gì đây khi ngay cả nắm tay nhau, giữ lấy nhau, chúng ta cũng chưa từng?

Đỉnh điểm cao nhất của cô đơn ko phải là một mình, mà là trong trái tim đã gồm sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không có bất kì ai giống vậy… Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ lúc người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Bao gồm điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” hoàn thành vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng gồm buông bỏ được người đâu?

Cứ tưởng do một ai đó, mình có thể có tác dụng bất kỳ điều gì, chỉ cần đổi lại, xin người đừng đi. Nhưng hóa ra, thứ duy nhất mình bao gồm thể cầu xin là xin với chính mình, rằng thương bản thân một chút đi, gồm được không? Người đã “không yêu” thì mình tất cả làm trăm chuyện, gồm níu kéo kỳ kèo, cũng ko thể chũm đổi được quyết định của một-người-không-phải-mình. Chi bằng, tự cầm đổi quyết định của bản thân. Rằng hãy “ngừng yêu”…

Mà thôi… Gió là của bầu trời, đề nghị là người cứ đi đi. Dẫu gì thì cửa hàng tính của bàn tay vẫn luôn luôn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ nắm chặt. Con người hiện ra vốn dĩ đã thân quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là nhặt, với yêu nhanh chóng hơn là thương lâu bền